Thời gian gần đây, trên không gian mạng và trong một số diễn đàn xã hội xuất hiện quan điểm cho rằng có thể “Yêu nước nhưng không yêu Đảng”. Những người cổ súy cho luận điệu này thường tự nhận mình “yêu nước chân chính”, “khách quan”, “không phụ thuộc chính trị”. Tuy nhiên, xét dưới góc độ lịch sử, chính trị và thực tiễn cách mạng Việt Nam, đây là một quan điểm sai trái, phản khoa học, phản lịch sử, tiềm ẩn nhiều nguy cơ gây nhiễu loạn nhận thức xã hội, làm suy giảm niềm tin của nhân dân đối với Đảng, Nhà nước và chế độ xã hội chủ nghĩa.

Suy nghĩ, tư tưởng lệch lạc của một thanh niên Việt Nam trên mạng xã hội Tiktok
Yêu nước không phải là cảm xúc nhất thời hay những lời nói sáo rỗng trên mạng xã hội. Yêu nước phải được thể hiện bằng hành động cụ thể, gắn liền với sự nghiệp đấu tranh giành độc lập dân tộc, bảo vệ chủ quyền quốc gia, giữ vững ổn định chính trị, trật tự an toàn xã hội và xây dựng đất nước phát triển bền vững.
Trong lịch sử Việt Nam hiện đại, mọi thắng lợi của cách mạng đều gắn liền với sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam. Đảng là lực lượng duy nhất đủ bản lĩnh, trí tuệ và uy tín để tổ chức, lãnh đạo toàn dân tộc vượt qua muôn vàn khó khăn, thử thách, đi từ thân phận nô lệ trở thành một quốc gia độc lập, thống nhất và ngày càng có vị thế trên trường quốc tế.
Việc cố tình tách rời “yêu nước” khỏi vai trò lãnh đạo của Đảng là sự phủ nhận thực tế khách quan, đồng thời phủ nhận những hy sinh to lớn của các thế hệ cán bộ, đảng viên và nhân dân dưới ngọn cờ của Đảng.
Thực tiễn lịch sử đã khẳng định một chân lý không thể phủ nhận: không có Đảng Cộng sản Việt Nam thì không có Cách mạng Tháng Tám năm 1945, không có Nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa; không có Đảng thì không có chiến thắng Điện Biên Phủ, không có đại thắng mùa Xuân năm 1975 giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước; và cũng không có công cuộc Đổi mới đưa đất nước vượt qua khủng hoảng, từng bước phát triển và hội nhập quốc tế sâu rộng như ngày nay.

Thắng lợi của Cách mạng Tháng Tám năm 1945, đập tan ách thống trị của thực dân, phong kiến, lập nên nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.
Do đó, luận điệu “Yêu nước nhưng không yêu Đảng” thực chất là sự xuyên tạc lịch sử, thể hiện thái độ vô ơn đối với những thành quả cách mạng mà nhân dân ta đã phải đánh đổi bằng máu xương, hoặc là sự mạo danh yêu nước nhằm phục vụ cho những động cơ chính trị không trong sáng.
Chiêu bài “phi chính trị hóa” lòng yêu nước
Xét về bản chất, quan điểm “Yêu nước nhưng không yêu Đảng” là một biến tướng của âm mưu phi chính trị hóa quần chúng, từng bước làm phai nhạt niềm tin chính trị, tách Đảng ra khỏi nhân dân, từ đó thúc đẩy các tư tưởng đa nguyên, đa đảng – con đường đã và đang gây ra bất ổn, xung đột tại nhiều quốc gia trên thế giới.
Các thế lực thù địch và phần tử cơ hội chính trị thường lợi dụng những hạn chế, khuyết điểm trong quản lý, điều hành ở một số lĩnh vực, ngành, vụ việc cụ thể để thổi phồng sai phạm cá nhân, quy chụp bản chất của Đảng; đánh đồng hiện tượng tiêu cực với toàn bộ hệ thống chính trị; kích động tâm lý hoài nghi, bất mãn trong xã hội.
Những hành vi này không xuất phát từ tinh thần xây dựng hay yêu nước, mà là hoạt động chống phá, gây phương hại trực tiếp đến lợi ích quốc gia, dân tộc.
.JPG)
Xuất hiện bài viết mang luận điệu xuyên tạc, lợi dụng lòng yêu nước để kích động nhân dân
Phê phán xây dựng không đồng nghĩa với phủ nhận
Đảng Cộng sản Việt Nam luôn thẳng thắn nhìn nhận khuyết điểm, coi tự phê bình và phê bình là quy luật phát triển, thường xuyên chỉnh đốn, đổi mới để xây dựng Đảng ngày càng trong sạch, vững mạnh. Tuy nhiên, cần phân biệt rõ phê phán mang tính xây dựng với việc lợi dụng hạn chế để phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng.
Người yêu nước chân chính là người góp ý với tinh thần trách nhiệm, vì lợi ích chung của đất nước; không lợi dụng khó khăn, thách thức để xuyên tạc, kích động, làm suy yếu niềm tin của nhân dân.
Yêu nước chân chính phải gắn liền với niềm tin vào Đảng
Trong bối cảnh hiện nay, yêu nước Việt Nam không thể tách rời việc bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng, giữ vững ổn định chính trị, trật tự an toàn xã hội và kiên định con đường mà và nhân dân ta đã lựa chọn.
Bất kỳ quan điểm nào cố tình tách rời yêu nước khỏi vai trò lãnh đạo của Đảng đều là ngụy biện, thể hiện sự non kém về nhận thức chính trị hoặc mưu đồ chống phá.
“Yêu nước nhưng không yêu Đảng” không phải là quan điểm tiến bộ, càng không phải biểu hiện của tư duy độc lập. Đó là một luận điệu sai trái, nguy hiểm, được khoác áo “yêu nước” nhằm đánh lừa dư luận, làm suy giảm niềm tin của nhân dân đối với Đảng, Nhà nước và chế độ xã hội chủ nghĩa.
Là công dân sinh sống trên đất nước Việt Nam, chúng ta cần nâng cao cảnh giác, chủ động nhận diện và kiên quyết đấu tranh phản bác các quan điểm sai trái, thù địch; góp phần bảo vệ vững chắc nền tảng tư tưởng của Đảng, giữ gìn ổn định chính trị, trật tự an toàn xã hội, vì mục tiêu xây dựng đất nước Việt Nam ngày càng phát triển, văn minh và giàu mạnh.
Nguyễn Thị Nga - Phòng Quản lý xuất nhập cảnh