Văn học, nghệ thuật từ lâu được xem là lĩnh vực sáng tạo cao đẹp, góp phần phản ánh hiện thực, bồi đắp tâm hồn, hun đúc lòng yêu nước và khơi dậy khát vọng phát triển đất nước. Tuy nhiên, cùng với sư phát triển của không gian mạng và các nền tảng truyền thông số, một số đối tượng đã lợi dụng chính lĩnh vực này để cài cắm những quan điểm sai trái, bóp méo sự thật lịch sử, phủ nhận thành quả cách mạng, hạ thấp vai trò của các sự kiện lịch sử có ý nghĩa quan trong vơi dân tộc, từng bước tác động vào nhận thức, niềm tin của một bộ phận độc giả, nhất là thế hệ trẻ, những người thiếu khả năng kiểm chứng hoặc chưa có bản lĩnh chính trị vững vàng. Đây là một thủ đoạn nguy hiểm nằm trong chiến lược “diễn biến hoà bình” mà các thế lực thù địch và các phần tử cơ hội chính trị đã và đang ráo riết triển khai trên mặt trận tư tưởng, văn hoá.
Khác với những luận điệu chống phá trực diện, thủ đoạn lợi dụng văn học, nghệ thuật được thực hiện một cách tinh vi, có chủ đích và được tính toán kỹ lưỡng. Các đối tượng lựa chọn con đường “mềm”, thường núp dưới vỏ bọc của hoạt động sáng tạo nghệ thuật, mang danh nghĩa “tự do sáng tạo”, “góc nhìn mới”, hay “phản biện lịch sử” để đưa vào tác phẩm những thông tin sai sự thật, bóp méo bản chất các sự kiện lịch sử, xúc phạm Lãnh tụ, phủ nhận vài trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam; từng bước làm xói mòn nền tảng tư tưởng, suy giảm niềm tin của Nhân dân đối với Đảng, Nhà nước. Điều đáng lo ngại là những nội dung này thường được thể hiện dưới hình thức tiểu thuyết, tác phẩm nghệ thuật, hồi ký, truyện ký,.. hoặc các sản phẩm truyền thông có tính lan toả cao. Nhiều tác giả đã lồng ghép khéo léo tư tưởng hoài nghi, đánh tráo khái niệm, phủ nhận chủ nghĩa Mác-Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh và con đường phát triển của đất nước thông qua các lời thoại, lời kể, diễn biến tâm lý của nhân vật hoặc các chi tiết mang tính biểu tượng của tác phẩm. Với lối kể chuyện giàu tính tự sự, pha trộn giữa yếu tố lịch sử và hư cấu; cổ xuý các quan điểm, tư tưởng lệch lạc, sai trái; đề cao lối sống cá nhân cực đoan, ích kỉ, thực dụng. Khi được quảng bá dưới danh nghĩa “tác phẩm nghệ thuật”, chúng dễ tạo tâm lý chủ quan đối với người tiếp nhận, khiến nhiều người, đặc biệt là thanh thiếu niên, khó phân biệt đâu là giá trị nghệ thuật chân chính. Nếu không được nhận diện và đấu tranh kịp thời, những thông tin sai lệch ấy có thể từng bước làm nhiễu loạn nhận thức, làm phai nhạt lý tưởng cách mạng, suy giảm sức mạnh tinh thần, niềm tin của Nhân dân đối với Đảng, Nhà nước và đối với con đường đi lên Chủ nghĩa xã hội ở nước ta. Song song với việc phát tán các ấn phẩm chống đối, các thế lực thù địch còn lợi dụng triệt để các diễn đàn quốc tế, hoạt động đối thoại của một số tổ chức phi chính phủ và truyền thông nước ngoài để gây sức ép, tạo dựng môi trường thuận lợi cho các hoạt động chống phá trên lĩnh vực văn học, nghệ thuật. Đồng thời chúng tiếp tục tuyên truyền, cổ xuý, trao giải thưởng, vinh danh các tác phẩm có tư tưởng lệch lạc tại các cuộc thi, liên hoan quốc tế nhằm tạo tiếng vang và hợp thức hoá nội dung chống phá; tiếp cận, cấp học bổng hoặc tài trợ cho các văn nghệ sĩ trong nước tham gia diễn đàn quốc tế để từng bước gieo rắc tư tưởng thực dụng, ly khai chính trị, tạo cớ từ việc xử lý những sai phạm để chống phá Đảng, Nhà nước từ bên trong; thúc đẩy “tự diễn biến, tự chuyển hoá” trong bản thân đội ngũ văn nghệ sĩ, trí thức cũng như tạo xu hướng hoài nghi, mất niềm tin của nhân dân; nắn dòng dư luận, tạo ra bất đồng, mâu thuẫn trong xã hội.

Hình ảnh một số đầu sách có nội dung sai lệch, xuyên tạc lịch sử bị cấm lưu hành ở nước ta.
Không thể đánh đồng quyền tự do sáng tạo với việc lơi dụng hoạt động sáng tác để xuyên tạc lịch sử, phủ nhận sự thật khách quan hoặc lồng ghép những quan điểm mạng đậm màu sắc cá nhân hoá, phiến diện. Văn học, nghệ thuật luôn cần sự sáng tạo, nhưng sáng tạo ấy phải được đặt trên nền tảng tôn trọng sự thật, tôn trọng lợi ích quốc gia, dân tộc và các giá trị cốt lõi của thời đại. Văn học, nghệ thuật là một bộ phận quan trọng của nền văn hoá dân tộc, đồng thời là lĩnh vực tư tưởng có sức lan toả sâu rộng, tác động trực tiếp đến nhận thức, tình cảm, lối sống và hệ giá trị của mỗi cá nhân cũng như toàn xã hội. Khi nền tảng nhận thức bị tác động, niềm tin chính trị bị bào mòn, đây cũng có thể trở thành phương tiện truyền bá các quan điểm sai trái, thù địch, làm lệch lạc nhận thức lịch sử, từng bước bào mòn niềm tin của Nhân dân đối với Đảng, Nhà nước và chế độ xã hội chủ nghĩa. Đấu tranh với các quan điểm sai trái, bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng, bảo vệ sự thật lịch sử trên lĩnh vực văn học, nghệ thuật không phải là phủ nhận giá trị của sáng tạo nghệ thuật hay hạn chế quyền biểu đạt mà là bảo vệ những giá trị chân chính của văn hóa, bản sắc dân tộc và tương lai của đất nước. Sự nỗ lực cống hiến của đội ngũ văn nghệ sĩ cũng đã góp phần quan trọng trong việc xây dựng nền văn hoá, văn học, nghệ thuật của nước nhà theo dòng chủ lưu là chủ nghĩa yêu nước chân chính, đồng hành, gắn bó với dân tộc và chủ nghĩa xã hội. Mỗi văn nghệ sĩ chân chính cần phát huy trách nhiệm xã hội, ý thức công dân và đạo đức nghề nghiệp, để mỗi tác phẩm thực sự trở thành cầu nối lan toả các giá trị “chân, thiện, mỹ”, bồi đắp lòng yêu nước, khơi dậy niềm tự hào dân tộc. Như lời phát biểu của Tổng bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm đã khẳng định “Mỗi tác phẩm văn học, nghệ thuật có giá trị phải góp phần bồi đắp tâm hồn, nhận thức, bản lĩnh và cốt cách con người Việt Nam”. Mỗi cán bộ, Đảng viên và các tầng lớp Nhân dân đều cần nâng cao “sức đề kháng” trước những thông tin xấu độc; chủ động kiểm chứng nguồn tin, không chia sẻ, tiếp tay cho các nội dung xuyên tạc, đồng thời tích cực lan toả những giá trị lịch sử chân thực, những tấm gương anh hùng cách mạng và những thành tựu của đất nước trong công cuộc đổi đổi mới, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.
Lịch sử là cội nguồn của bản sắc dân tộc, là kí ức thiêng liêng được đánh đổi bằng biết bao máu xương của thế hệ cha anh. Sự thật không thể bị che lấp bởi những lớp vỏ bọc nghệ thuật được sử dụng với mục đích xuyên tạc, bóp méo, đánh tráo khái niệm, bởi chân lý luôn được kiểm chứng bằng thực tiễn. Bảo vệ sự thật lịch sử hôm nay không chỉ là gìn giữ kí ức của dân tộc mà còn là bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng, bảo vệ lợi ích Quốc gia, dân tộc, giữ vững niềm tin của Nhân dân vào con đường cách mạng mà Đảng, Chủ tịch Hồ Chí Minh và toàn thể Nhân dân ta đã lựa chọn; đồng thời tạo dựng nền tảng chính trị, tư tưởng vững chắc để phát triển đất nước phồn vinh, hạnh phúc trong kỷ nguyên mới, kỷ nguyên vươn mình của dân tộc Việt Nam./.