Ngày 15/3/2026 tới đây, cử tri cả nước sẽ chính thức tham gia bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI và đại biểu Hội đồng nhân dân (HĐND) các cấp nhiệm kỳ 2026–2031. Đây không chỉ là sự kiện chính trị trọng đại, mà còn là ngày hội lớn của toàn dân, khẳng định quyền làm chủ và trách nhiệm công dân trong việc xây dựng Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa. Tuy nhiên, càng gần đến ngày bầu cử, các thế lực thù địch và phần tử cơ hội chính trị lại càng gia tăng các hoạt động chống phá trên không gian mạng. Thủ đoạn của chúng không mới nhưng ngày càng tinh vi, tập trung xoáy sâu vào việc xuyên tạc công tác chuẩn bị, bóp méo bản chất dân chủ của chế độ và tấn công trực diện vào tính chính danh của Nhà nước Việt Nam. Việc nhận diện kịp thời và đấu tranh phản bác các luận điệu xuyên tạc để bảo vệ cuộc bầu cử, củng cố niềm tin của Nhân dân là trách nhiệm của toàn các cấp các ban ngành từ Trung ương đến địa phương trong đó lực lượng Công an nhân dân là nòng cốt. Một số luận điệu xuyên tạc phổ biến của các đối tượng phản động:
Một là cố tình đồng nhất dân chủ với mô hình đa đảng phương Tây, lấy đó làm thước đo duy nhất để đánh giá, rồi cho rằng bầu cử ở Việt Nam “không có cạnh tranh”, “không có tự do lựa chọn”, chỉ là “đảng cử dân bầu”, “hình thức, tốn kém”, thậm chí “chưa bầu đã biết ai trúng cử”.

Luận điệu xuyên tạc của các đối tượng phản động về dân chủ trong bầu cử
Việc cố tình đồng nhất dân chủ với mô hình đa đảng phương Tây, rồi dùng nó làm "thước đo độc quyền" để phán xét hệ thống chính trị Việt Nam, không gì khác ngoài một sự áp đặt khiên cưỡng và phi lịch sử. Những luận điểm cho rằng bầu cử tại Việt Nam "thiếu cạnh tranh" hay "chỉ là hình thức" thực chất là những cái nhìn phiến diện, cố tình lờ đi bản chất của quyền làm chủ nhân dân. Thực tế cho thấy có những nước đa đảng nhưng vẫn rơi vào chia rẽ, bất ổn kéo dài; ngược lại, cũng có những quốc gia do một đảng lãnh đạo nhưng xã hội ổn định, kinh tế phát triển, đời sống nhân dân không ngừng được cải thiện. Vì vậy, vấn đề cốt lõi không nằm ở chỗ có bao nhiêu đảng phái, mà ở việc quyền lực nhà nước có thực sự thuộc về Nhân dân, Nhân dân có thực sự làm chủ hay không.
Mặt khác, lập luận cho rằng bầu cử ở Việt Nam “không có cạnh tranh” đã bỏ qua thực tế rằng sự cạnh tranh ở đây không phải là đối đầu giữa các đảng phái, mà là sự lựa chọn giữa các ứng cử viên cụ thể – những người đủ phẩm chất, năng lực, được giới thiệu và được cử tri tín nhiệm. Do đó, cần nhìn nhận vấn đề một cách toàn diện, tránh áp đặt khuôn mẫu, để đánh giá đúng bản chất và đặc thù của cơ chế dân chủ ở Việt Nam.
Hai là phủ nhận vai trò của quy trình hiệp thương và việc lấy ý kiến cử tri, cho rằng đó là một "vở diễn" để hợp thức hóa danh sách định sẵn, “thủ tục hợp thức hóa”, “bịt mắt dân”.
Việc cho rằng hiệp thương là thiếu dân chủ hoàn toàn phớt lờ thực tế rằng đây là một quy trình đa tầng, đa lớp. Việc lấy ý kiến cử tri tại nơi cư trú và nơi công tác không phải là một thủ tục hành chính vô hồn, mà là một cuộc sát hạch đạo đức và năng lực thực tế. Thực chất quy trình hiệp thương do Mặt trận Tổ quốc Việt Nam chủ trì là một đặc điểm riêng của cơ chế bầu cử ở nước ta, thể hiện cách thức tổ chức dân chủ phù hợp với điều kiện chính trị – xã hội cụ thể. Hiệp thương không phải là sự “đóng cửa thỏa thuận”, mà được tiến hành qua nhiều vòng, với sự tham gia của các tổ chức thành viên và đại diện các tầng lớp nhân dân. Việc lấy ý kiến cử tri tại nơi cư trú và nơi công tác góp phần sàng lọc, phòng ngừa trường hợp người không đủ tiêu chuẩn hoặc không được tín nhiệm tham gia danh sách ứng cử. Chính quy trình này mới là "bộ lọc xã hội" công tâm và minh bạch nhất để bảo vệ quyền lợi của nhân dân.
.jpg)
Hội nghị hiệp thương lần 2 của xã Bắc Thụy Anh
Việc phủ nhận kết quả hiệp thương thường bỏ qua thực tế rằng nếu không có cơ chế này, danh sách ứng cử có thể bị chi phối bởi tiềm lực tài chính, sức mạnh truyền thông hoặc tác động của các nhóm lợi ích. Những người ca ngợi mô hình tranh cử kiểu phương Tây thường lờ đi một sự thật cay đắng: Ở đó, dân chủ đôi khi trở thành một cuộc chơi của các nhóm lợi ích và túi tiền của các nhà tài trợ. Trong khi đó, cơ chế hiệp thương ở Việt Nam hướng tới việc bảo đảm sự cân đối giữa tiêu chuẩn, cơ cấu đại diện và mức độ tín nhiệm xã hội. Theo cách nhìn này, dân chủ xã hội chủ nghĩa không phải là cuộc cạnh tranh thuần túy về khả năng diễn thuyết hay tiềm lực tài chính, mà là quá trình lựa chọn người đại diện trên cơ sở sự thẩm định và đồng thuận của cộng đồng.
Ba là, thổi phồng, bóp méo một vài trường hợp cá biệt – chẳng hạn khi có đại biểu vi phạm pháp luật, bị bãi nhiệm – rồi quy chụp rằng toàn bộ hệ thống “thiếu dân chủ”, “thiếu minh bạch”.
Một thủ đoạn quen thuộc của các thế lực phản động là "bới lông tìm vết", lợi dụng việc một vài đại biểu vi phạm pháp luật bị bãi nhiệm để quy chụp rằng toàn bộ nền dân chủ Việt Nam là "thiếu minh bạch". Tuy nhiên, đây là kiểu lập luận ngụy biện đánh tráo khái niệm, lấy hiện tượng thay cho bản chất.. Thực tế cho thấy, khi có vi phạm, các cơ quan có thẩm quyền đã tiến hành xem xét, xử lý theo quy định, kể cả truy cứu trách nhiệm hình sự nếu cần thiết. Việc công khai kết quả xử lý không những bảo đảm tính răn đe, mà còn thể hiện cơ chế kiểm soát quyền lực đang vận hành thống nhất, đồng bộ. Nếu một hệ thống thực sự thiếu minh bạch, những sai phạm như vậy khó có thể bị phát hiện và xử lý công khai.
Việc cố tình thổi phồng những trường hợp cá biệt thành bản chất hệ thống thực chất không phải là phản biện xây dựng, mà là mưu đồ khủng bố tinh thần, gây xói mòn lòng tin của nhân dân vào chế độ. Điều đó chẳng khác nào thấy một chiếc lá úa mà vội kết luận cả khu rừng đã chết – một sự suy diễn cảm tính, thiếu căn cứ.
Bốn là, chiêu trò đánh tráo khái niệm nham hiểm nhất hiện nay là việc dựa vào tỷ lệ người ngoài Đảng trúng cử thấp để rêu rao về cái gọi là "suy giảm chất lượng đại biểu" hay "mất dân chủ” gây hoang mang trong dư luận.
Cách lập luận này đã đánh tráo khái niệm giữa cơ cấu thành phần và chất lượng cá nhân. Thực tế, chất lượng đại biểu không phụ thuộc vào việc người đó là đảng viên hay không, mà được quyết định bởi năng lực, phẩm chất đạo đức, bản lĩnh chính trị và uy tín trong cộng đồng nơi họ sinh sống, công tác. Đại biểu Quốc hội, đại biểu HĐND cấc cấp được lựa chọn để đại diện cho ý chí, nguyện vọng của Nhân dân, đồng thời bảo đảm tính đại diện về nghề nghiệp, độ tuổi, giới tính và vùng miền từ Trung ương đến địa phương. Pháp luật hiện hành không phân biệt trong hay ngoài Đảng; mọi công dân đủ điều kiện theo quy định đều có quyền ứng cử bình đẳng và được cử tri xem xét, lựa chọn. Vì vậy, dù là đảng viên hay người ngoài Đảng, nếu đáp ứng tiêu chuẩn, điều kiện thì đều có thể tham gia ứng cử và cạnh tranh lành mạnh.
Việc cử tri tín nhiệm lựa chọn những người là đảng viên làm đại diện cho mình cũng là điều bình thường trong bối cảnh Đảng Cộng sản Việt Nam giữ vai trò lãnh đạo Nhà nước và xã hội theo Hiến pháp. Điều đó phản ánh sự tin tưởng của một bộ phận đông đảo Nhân dân đối với đường lối, chủ trương và quá trình lãnh đạo trong thời gian qua, chứ không phải là căn cứ để suy diễn, quy chụp về chất lượng hay tính dân chủ của hoạt động bầu cử.
Trước những luồng thông tin đa chiều trên mạng xã hội, mỗi chúng ta cần giữ sự bình tĩnh, sáng suốt và lựa chọn tiếp cận thông tin từ các nguồn chính thống, đáng tin cậy. Không nên vội vàng tin theo hoặc chia sẻ những nội dung chưa được kiểm chứng, bởi chỉ một hành động thiếu cân nhắc cũng có thể vô tình góp phần lan truyền thông tin sai lệch. Khi chúng ta đồng lòng và thông tin chính thống được lan tỏa rộng rãi, những luận điệu xuyên tạc hay chiêu trò gây nhiễu liên quan đến cuộc bầu cử sẽ không thể ảnh hướng đến ngày hội của toàn dân. Khi đó, cuộc bầu cử thực sự trở thành dịp phát huy dân chủ, củng cố niềm tin và tăng cường khối đại đoàn kết dân tộc.
Nguyễn Văn Diễn – Công an xã Bắc Thụy Anh