Thời gian vừa qua, trên mạng xã hội xuất hiện một số video ghi lại hình ảnh một cô gái bật khóc khi bị lực lượng Cảnh sát giao thông lập biên bản xử phạt vì vi phạm Luật Giao thông đường bộ; hay hình ảnh một số người quỳ xuống xin lực lượng chức năng khi bị xử lý vi phạm, những hình ảnh, video trên đã gây xôn xao mạng xã hội. Ngay sau đó, trang “Nhật ký yêu nước” đã nhanh chóng đăng tải thông tin về các vụ việc với mục đích xuyên tạc về lực lượng chức năng, chúng cho rằng lực lượng cảnh sát giao thông đã lấy pháp luật để đàn áp, không bảo vệ người yếu thế… nguy hiểm hơn nhiều tài khoản mạng xã hội ở trong nước đã chia sẻ, đăng tải nhiều bài viết, bình luận mang tính cảm tính, giọng điệu quy kết, bôi nhọ, thậm chí xúc phạm lực lượng chức năng, cho rằng “người nghèo bị truy cùng đuổi tận”, “cảnh sát chỉ biết phạt”, “công lý không dành cho người yếu thế”. Những luận điệu này – dù đánh vào cảm xúc – nhưng lại vô tình hoặc cố ý bóp méo bản chất pháp lý, cổ vũ tư tưởng né tránh trách nhiệm, tạo tâm lý đối đầu giữa người dân với người thi hành công vụ.

Từ vụ việc trên chúng ta cần khẳng định rằng, việc lực lượng CSGT dừng xe, kiểm tra và xử phạt vi phạm hành chính là hoàn toàn đúng chức năng, nhiệm vụ được pháp luật quy định. Mỗi trường hợp vi phạm – dù người vi phạm là ai, hoàn cảnh thế nào – đều được xử lý căn cứ theo hành vi cụ thể, không căn cứ theo nước mắt, cảm xúc hay hoàn cảnh cá nhân. Chúng ta đang sống và làm việc theo quy định của pháp luật cho nên pháp luật là để đảm bảo sự công bằng, răn đe và phòng ngừa vi phạm, không thể vì thương cảm một trường hợp khó khăn mà bỏ qua lỗi vi phạm có thể gây nguy hiểm cho bản thân người đó và cộng đồng. Chính vì vậy đối với pháp luật thì “không có vùng cấm” kể cả bạn nghèo hay giàu.
Trên thực tế, cơ quan chức năng nói chung, lực lượng CSGT nói riêng đều thực hiện nghiêm túc quy trình xử lý vi phạm, linh hoạt trong cách ứng xử, thậm chí chủ động hỗ trợ người dân có hoàn cảnh đặc biệt – nhưng không có nghĩa là làm ngơ trước sai phạm. Những hình ảnh được lan truyền thường là khoảnh khắc cắt cúp thiếu bối cảnh, kèm theo giọng kể đầy cảm tính như “cần câu cơm bị cướp”, “người nghèo bị bắt nạt”, khiến dư luận dễ lệch hướng. Câu hỏi đặt ra: nếu cô gái đó vi phạm về giấy tờ, nồng độ cồn, chở hàng quá tải hay không có giấy phép lái xe – thì lỗi nằm ở đâu? Ở nước mắt hay ở hành vi? Việc cảm thương là điều dễ hiểu, nhưng lấy đó để cổ vũ cho sự chống đối luật pháp là điều không thể chấp nhận.
Chính vì vậy chúng ta cần lên án những bài viết cổ xúy cho tâm lý “chống người thi hành công vụ bằng nước mắt” – một cách nguy hiểm hơn cả hành vi cản trở trực tiếp. Một xã hội văn minh không thể vận hành bằng cảm tính, càng không thể dung dưỡng sự lách luật, né luật dựa vào “hoàn cảnh”. Những người dân khó khăn xứng đáng được hỗ trợ – bằng chính sách, bằng các quỹ công khai, bằng cơ hội việc làm – chứ không phải bằng sự thỏa hiệp với vi phạm. Còn người thi hành công vụ – dù là ai – cũng cần được bảo vệ danh dự, uy tín khi thực hiện đúng chức trách. Đừng để một vài giọt nước mắt sai chỗ làm lu mờ nỗ lực giữ gìn kỷ cương của xã hội. Và đừng biến sự thương cảm nhất thời thành vũ khí chống lại những người đang thực hiện sứ mệnh giữ gìn trật tự, an toàn cho chính cộng đồng./.
Đỗ Như Duyệt – Phòng QLXNC