Thời gian gần đây, lợi dụng chủ trương sắp xếp, sáp nhập đơn vị hành chính nhằm tinh gọn bộ máy, nâng cao hiệu lực, hiệu quả quản lý Nhà nước, đối tượng Lê Chí Thành đã tung ra những phát ngôn mang tính suy diễn, quy chụp và kích động, cố tình đối lập lợi ích giữa Nhà nước với người nghèo, người yếu thế trong xã hội. Những luận điệu này không chỉ sai lệch về bản chất chính sách mà còn thể hiện rõ ý đồ xuyên tạc, gây hoài nghi trong dư luận.
Trước hết, cần khẳng định rõ: sáp nhập tỉnh, thành và sắp xếp bộ máy không phải là câu chuyện “nghe hay” mà là yêu cầu tất yếu, đã được Đảng và Nhà nước nghiên cứu kỹ lưỡng, triển khai theo lộ trình, có đánh giá tác động đầy đủ. Mục tiêu cốt lõi là giảm chồng chéo, tinh giản đầu mối, tiết kiệm chi thường xuyên, từ đó tạo dư địa để đầu tư cho phát triển và an sinh xã hội lâu dài. Việc này không thể và không bao giờ được đo bằng những so sánh cảm tính kiểu “chưa thấy gọn đã thấy tăng lương”.

Ảnh nội dung xuyên tạc của đối tượng Lê Chí Thành
Các đối tượng cố tình đánh tráo khái niệm giữa cải cách tiền lương với cắt giảm chính sách xã hội. Cải cách tiền lương là chủ trương lớn nhằm xây dựng đội ngũ cán bộ, công chức đủ năng lực, đủ sống bằng lương, hạn chế tiêu cực, tham nhũng vặt. Đây là yêu cầu quản trị hiện đại, không phải “ưu ái quan chức” như cách Lê Chí Thành xuyên tạc.
Trong quá trình sáp nhập, tinh giản bộ máy hành chính, Đảng và Nhà nước đặc biệt quan tâm đến việc bảo đảm an sinh cho người nghèo, người yếu thế. Nhiều chính sách hỗ trợ được duy trì và lồng ghép đồng bộ như trợ cấp xã hội thường xuyên, bảo hiểm y tế cho hộ nghèo, cận nghèo; hỗ trợ nhà ở, miễn giảm học phí, việc làm, đào tạo nghề; không để gián đoạn các chính sách ưu đãi đối với người có công, người khuyết tật, người cao tuổi. Việc rà soát, chi trả kịp thời các chế độ trong giai đoạn chuyển tiếp thể hiện rõ quan điểm cải cách bộ máy nhưng không để ai bị bỏ lại phía sau.
Trong khi đó, các chính sách trợ giúp người nghèo, người khuyết tật, người yếu thế được điều chỉnh theo hướng chuẩn hóa, đúng đối tượng, phù hợp điều kiện ngân sách và gắn với phục hồi, hỗ trợ sinh kế, chứ không phải “cắt giảm để người nghèo tập quen với khó khăn” như lời lẽ mỉa mai, ác ý.
Việc cố ý dựng lên một bức tranh đối lập kiểu “người có lương được tăng – người yếu thế bị hy sinh” là thủ pháp kích động điển hình, nhằm khoét sâu tâm lý bất mãn, chia rẽ xã hội. Trên thực tế, ngân sách Nhà nước dành cho an sinh xã hội vẫn luôn là một trong những khoản chi lớn, ưu tiên cho y tế, giáo dục, bảo trợ xã hội, đặc biệt tại các địa bàn khó khăn. Không có cái gọi là “tiết kiệm ngân sách bằng cách lấy của người nghèo” như cách đối tượng rêu rao.
Cuối cùng, cần nhìn thẳng những phát ngôn như trên không xuất phát từ sự quan tâm thực chất đến người nghèo, mà là sự lợi dụng hình ảnh người yếu thế để phục vụ cho mục đích công kích Nhà nước, bôi nhọ chủ trương, đường lối. Đây là cách làm quen thuộc của các đối tượng chống đối, nói bằng giọng “đạo đức”, nhưng mục tiêu là gieo nghi ngờ, làm xói mòn niềm tin xã hội.
Dư luận cần tỉnh táo, phân biệt rõ giữa phản biện xây dựng với luận điệu xuyên tạc, chống phá được ngụy trang dưới vỏ bọc “bênh người nghèo”.
Tinh gọn bộ máy, cải cách tiền lương, điều chỉnh chính sách an sinh là những bài toán khó, cần cái nhìn toàn diện, dài hạn và trách nhiệm. Mọi sự xuyên tạc, quy chụp, kích động cảm xúc đều không giúp xã hội tốt lên, mà chỉ phục vụ cho ý đồ cá nhân của những kẻ luôn đứng ngoài, phán xét và phủ định.
Nguyễn Văn Duy- Công an xã Thần Khê