Dự án Cảng hàng không quốc tế Long Thành là công trình hạ tầng chiến lược đặc biệt quan trọng của quốc gia, được Quốc hội quyết định chủ trương đầu tư theo đúng quy trình, thẩm quyền và căn cứ pháp lý. Tuy nhiên, cùng với quá trình triển khai, trên không gian mạng xuất hiện một số luận điệu xuyên tạc, quy chụp, cố tình bóp méo bản chất dự án, gây hoài nghi trong dư luận. Những thông tin này không đơn thuần là phản biện chính sách mang tính xây dựng. Đằng sau đó là cách tiếp cận phiến diện, thậm chí có chủ đích đánh tráo khái niệm, đồng nhất những khó khăn trong quá trình thực hiện với sự sai lầm của chủ trương, từ đó phủ nhận tính đúng đắn của định hướng phát triển hạ tầng chiến lược.

Phối cảnh sân bay Long Thành
Trước hết, cần khẳng định rõ: việc đầu tư xây dựng Cảng hàng không quốc tế Long Thành xuất phát từ yêu cầu khách quan của thực tiễn phát triển. Trong nhiều năm qua, hạ tầng cảng hàng không khu vực phía Nam đã khai thác vượt công suất thiết kế, tạo áp lực lớn đối với tăng trưởng và kết nối quốc tế đặt ra thách thức nếu không mở rộng không gian phát triển mới, năng lực cạnh tranh quốc gia sẽ bị hạn chế.
Trong bối cảnh hội nhập quốc tế sâu rộng, hạ tầng cảng hàng không không chỉ phục vụ vận tải hành khách mà còn gắn trực tiếp với các hoạt động: logistics, thương mại, du lịch, thu hút đầu tư nước ngoài và từng bước khẳng định vị thế quốc gia trong chuỗi cung ứng toàn cầu. Một quốc gia hướng tới mục tiêu công nghiệp hóa, hiện đại hóa không thể thiếu các công trình hạ tầng có tầm nhìn dài hạn. Vì vậy, việc đầu tư cảng hàng không quốc tế Long Thành không phải là lựa chọn cảm tính, mà mang tính quyết định chiến lược dựa trên phân tích tổng thể về nhu cầu phát triển.
Lãnh đạo Đảng và Nhà nước đã nhấn mạnh yêu cầu triển khai dự án với tinh thần khẩn trương, quyết liệt nhưng chặt chẽ, bảo đảm chất lượng, hiệu quả và phòng, chống tham nhũng, tiêu cực. Trong các phát biểu chỉ đạo về phát triển hạ tầng gắn với củng cố niềm tin của nhân dân, đồng chí Tổng Bí thư Tô Lâm nhấn mạnh yêu cầu: phát triển hạ tầng chiến lược phải gắn với tăng cường kiểm tra, giám sát, siết chặt kỷ luật, kỷ cương, đề cao trách nhiệm người đứng đầu; đẩy mạnh phân cấp, phân quyền nhưng phải cá thể hóa trách nhiệm, “ai làm sai người đó phải chịu trách nhiệm trước Đảng, trước nhân dân”. Thông điệp đó thể hiện rõ một nguyên tắc: “Phát triển nhanh nhưng không buông lỏng quản lý; xử lý sai phạm để hoàn thiện, chứ không vì thế mà chùn bước”. Cùng với đó, Thủ tướng Chính phủ Phạm Minh Chính cũng nhiều lần trực tiếp kiểm tra hiện trường, chỉ đạo tháo gỡ khó khăn, yêu cầu triển khai dự án với tinh thần “vượt nắng, thắng mưa”, “ăn tranh thủ, ngủ khẩn trương”; bảo đảm tiến độ nhưng tuyệt đối không đánh đổi chất lượng, an toàn và hiệu quả lâu dài và tuyệt đối không để xảy ra thất thoát, lãng phí. Sự quan tâm, chỉ đạo sát sao của lãnh đạo cấp cao cho thấy dự án không chỉ có ý nghĩa kinh tế, mà còn mang ý nghĩa chính trị và quản trị quốc gia sâu sắc. Việc thúc đẩy tiến độ song song với siết chặt kỷ luật là minh chứng rõ ràng cho tinh thần hành động quyết liệt, trách nhiệm và cầu thị.
Tuy nhiên, một số ý kiến đã lợi dụng những vướng mắc, sai phạm cá nhân trong quá trình triển khai để quy kết rằng “dự án sai từ đầu”, “đầu tư lãng phí”, “thiếu năng lực quản lý”. Đây là cách lập luận thiếu cơ sở khoa học và không phản ánh đúng bản chất vấn đề.
Trong bất kỳ dự án quy mô lớn nào, việc phát sinh khó khăn hoặc phải xử lý trách nhiệm cá nhân là điều có thể xảy ra. Vấn đề cốt lõi không phải là có hay không có sai phạm, mà là thái độ và cách thức xử lý. Việc thanh tra, kiểm tra, xử lý nghiêm minh những trường hợp vi phạm chính là biểu hiện của quản trị chặt chẽ, thượng tôn pháp luật, chứ không phải dấu hiệu của sự thất bại.
Đồng nhất sai phạm cá nhân với sai lầm của chủ trương là một kiểu ngụy biện đánh tráo khái niệm. Nếu chấp nhận cách lập luận này, mọi chính sách lớn đều có thể bị phủ nhận chỉ vì tồn tại khuyết điểm trong quá trình thực hiện. Cách nhìn đó không những phi logic mà còn dễ dẫn đến tâm lý phủ định cực đoan, làm suy giảm niềm tin xã hội.
Một luận điệu khác là tập trung nhấn mạnh tổng mức đầu tư lớn để tạo ấn tượng “quá sức chịu đựng của nền kinh tế”. Cần nhìn nhận rằng, hạ tầng chiến lược luôn đòi hỏi nguồn lực lớn vì phục vụ tầm nhìn nhiều thập kỷ. Giá trị của công trình không chỉ nằm ở chi phí đầu tư ban đầu mà ở hiệu quả lan tỏa lâu dài: thúc đẩy tăng trưởng vùng, tạo việc làm, nâng cao năng lực cạnh tranh và củng cố vị thế quốc gia. Phát triển hạ tầng không thể chỉ tính toán theo tư duy ngắn hạn. Nếu chỉ nhìn vào chi phí trước mắt mà bỏ qua lợi ích lâu dài, đất nước sẽ tự đánh mất cơ hội bứt phá. Thực tiễn phát triển của nhiều quốc gia cho thấy, những công trình hạ tầng lớn thường là nền tảng cho các giai đoạn tăng trưởng mới. Ở góc độ sâu hơn, cần nhận diện rằng việc tập trung công kích các dự án hạ tầng chiến lược không phải hiện tượng ngẫu nhiên. Hạ tầng lớn gắn với biểu tượng phát triển. Tấn công vào đó là cách nhanh nhất để tạo cảm giác “đi sai hướng”, “quản trị yếu kém”, từ đó làm suy giảm niềm tin xã hội.
Do vậy, đấu tranh phản bác các thông tin xuyên tạc về Long Thành không chỉ nhằm bảo vệ một dự án cụ thể, mà còn nhằm bảo vệ môi trường ổn định chính trị – xã hội và định hướng phát triển đã được xác định. Phản bác ở đây không đồng nghĩa với phủ nhận mọi ý kiến góp ý; phản biện mang tính xây dựng luôn cần được lắng nghe. Nhưng xuyên tạc, bóp méo và quy chụp thì phải được nhận diện rõ ràng.
Giữ vững niềm tin xã hội không phải bằng lời khẳng định suông, mà bằng kết quả thực tiễn, bằng sự minh bạch và bằng thái độ kiên quyết với sai phạm. Bảo vệ tính đúng đắn của chủ trương đầu tư Cảng hàng không quốc tế Long Thành chính là góp phần bảo vệ tầm nhìn phát triển dài hạn của đất nước, tạo nền tảng để các địa phương tiếp tục phát triển nhanh và bền vững trong giai đoạn mới.
Đức Cảnh - Phòng Quản lý xuất nhập cảnh