Trong bối cảnh bùng nổ thông tin hiện nay, mạng xã hội đã trở thành một phần không thể thiếu của đời sống. Tuy nhiên, đi cùng với sự tiện ích là sự xuất hiện của những luồng thông tin độc hại, xuyên tạc. Hình ảnh và luận điệu từ trang mạng “Chú đọc truyện” với tiêu đề giật gân: “Từ bắt bài viết đến bắt bình luận: Khi Công an muốn quản cả suy nghĩ” là một ví dụ điển hình cho thủ đoạn “đánh tráo khái niệm” trắng trợn; lợi dụng vấn đề tự do ngôn luận để kích động tâm lý chống đối, phủ nhận vai trò của pháp luật trong việc duy trì trật tự xã hội.
.jpg)
Luận điệu “Khi Công an muốn quản cả suy nghĩ” là một sự quy chụp sai trái và phi logic về mặt pháp lý lẫn thực tiễn. Pháp luật không quản lý suy nghĩ, pháp luật điều chỉnh hành vi; trong bất kỳ hệ thống pháp luật văn minh nào, từ phương Đông sang phương Tây, không ai bị xét xử vì những gì họ nghĩ trong đầu. Tuy nhiên, khi “suy nghĩ” đó được cụ thể hóa thành hành vi (viết bài, bình luận, chia sẻ) và hành vi đó xâm phạm đến lợi ích của Nhà nước, quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân, thì đó là đối tượng điều chỉnh của pháp luật. Việc đánh đồng giữa “hành vi phát tán thông tin sai sự thật/chống phá” với “suy nghĩ nội tâm” là thủ thuật ngụy biện nhằm biến những kẻ vi phạm pháp luật thành những nạn nhân lương tâm. Khi một cá nhân gõ phím bình luận kích động bạo lực, xúc phạm danh dự người khác hay kêu gọi lật đổ chính quyền, đó không còn là suy nghĩ nữa, đó là một hành động tấn công vào trật tự xã hội. Điều 25 Hiến pháp năm 2013 khẳng định công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí. Tuy nhiên, quyền này luôn đi kèm với nghĩa vụ. Khoản 4 Điều 15 Hiến pháp cũng quy định rõ: “Thực hiện quyền con người, quyền công dân không được xâm phạm lợi ích quốc gia, dân tộc, quyền và lợi ích hợp pháp của người khác”. Không có quốc gia nào trên thế giới chấp nhận thứ “tự do tuyệt đối” nơi ai muốn nói gì thì nói. Tại Mỹ, Anh, hay Đức, các hành vi phát ngôn thù hận, đe dọa an ninh, hay phỉ báng đều bị xử lý hình sự rất nặng. Do đó, việc Việt Nam xử lý các bình luận vi phạm pháp luật là hoàn toàn phù hợp với thông lệ quốc tế và nguyên tắc pháp quyền.
Có thể khẳng định, không gian mạng hiện nay là một mặt trận thực sự. Các thế lực thù địch không ngừng sử dụng internet để tiến hành “chiến tranh tâm lý”, “diễn biến hòa bình”. Điều 8 Luật An ninh mạng nghiêm cấm hành vi: “Thông tin sai sự thật gây hoang mang trong Nhân dân, gây thiệt hại cho hoạt động kinh tế - xã hội, gây khó khăn cho hoạt động của cơ quan nhà nước...”. Việc ngăn chặn các bình luận, bài viết có nội dung bịa đặt, kích động biểu tình, bạo loạn chính là bảo vệ sự bình yên cho đại đa số người dân. Nếu không có sự kiểm soát này, không gian mạng sẽ trở thành môi trường nuôi dưỡng khủng bố và bất ổn. Luật An ninh mạng năm 2024 không chỉ bảo vệ chế độ, mà còn bảo vệ từng cá nhân trước nạn tin giả, lừa đảo trực tuyến và bắt nạt trên mạng. Thực tế cho thấy, rất nhiều cá nhân đã bị tấn công, xúc phạm danh dự, thậm chí bị dồn đến đường cùng vì những “bình luận ác ý” vô căn cứ. Khi cơ quan chức năng vào cuộc xử lý các “anh hùng bàn phím”, đó chính là lúc pháp luật thực thi công lý, bảo vệ quyền con người. Vậy tại sao lại gọi đó là “đàn áp”?
Nhiều tổ chức phản động, thù địch thường xuyên sử dụng cụm từ “Tức nước vỡ bờ” để đe dọa và ám chỉ về một sự bất ổn xã hội sắp xảy ra. Đây là một chiêu bài tâm lý chiến quen thuộc: Thổi phồng mâu thuẫn và kích động bạo lực. Thực tế tại Việt Nam: Người dân hiện nay có rất nhiều kênh để bày tỏ ý kiến và nguyện vọng. Từ các cuộc tiếp xúc cử tri, các diễn đàn báo chí, đến việc góp ý trực tiếp vào các dự thảo văn bản luật. Mạng xã hội tại Việt Nam là một trong những nơi sôi động nhất thế giới. Người dân vẫn hàng ngày thảo luận, phản biện các chính sách kinh tế, xã hội, giáo dục... và những ý kiến đóng góp mang tính xây dựng luôn được Chính phủ lắng nghe và điều chỉnh. Ví dụ: Việc điều chỉnh quy định về trật tự an toàn giao thông, các chính sách thuế, hay các vấn đề về an sinh xã hội... đều có sự tiếp thu từ dư luận. Điều này chứng minh rằng: Nhà nước không cấm phản biện, Nhà nước chỉ cấm lợi dụng phản biện để chống phá. Sự khác biệt nằm ở động cơ và nội dung. Một bên là muốn đất nước tốt lên, một bên là muốn đất nước rối loạn. Sự im lặng giả tạo: Luận điệu “xã hội bị buộc phải im lặng quá lâu” là hoàn toàn sai sự thật. Không ai bắt người dân im lặng trước cái xấu. Ngược lại, Đảng và Nhà nước luôn khuyến khích người dân tố giác tội phạm, tham nhũng, tiêu cực. Những vụ đại án tham nhũng gần đây đều có sự đóng góp không nhỏ từ dư luận và báo chí. Cái mà các thế lực thù địch gọi là “im lặng” thực chất là sự thờ ơ của người dân trước các lời kêu gọi kích động của chúng. Vì người dân Việt Nam ngày càng có dân trí cao, họ nhận ra đâu là yêu nước chân chính và đâu là chiêu trò chính trị, nên họ chọn sự ổn định và phát triển thay vì nghe theo những lời xúi giục bạo loạn. Theo Nghị định 53/2022/NĐ-CP và các quy định mới nhất năm 2024 về xác thực tài khoản mạng xã hội, mọi công dân khi tham gia môi trường số đều phải có danh tính thực. Điều này nhằm xóa bỏ tình trạng ném đá giấu tay, buộc mỗi người phải có trách nhiệm với lời nói của mình. Đó là bước tiến tới một xã hội văn minh, nơi tự do đi kèm với trách nhiệm, chứ không phải là sự hạn chế.
Những hình ảnh và bài viết gắn với chủ đề “bắt người dân im lặng” “không cho người dân được phản ánh, lên tiếng” thực chất chỉ là chiêu bài để các thế lực thù địch, phản động tăng cường mục tiêu “diễn biến hòa bình”. Chúng nhân danh “dân chủ”, “nhân quyền” để gieo rắc sự nghi ngờ, kích động tâm lý bất mãn. Việc lực lượng Công an và các cơ quan chức năng tăng cường xử lý các vi phạm trên không gian mạng là nhiệm vụ cấp bách và cần thiết để giúp người dân tiếp cận thông tin chính thống, sạch sẽ; đảm bảo tính nghiêm minh của pháp luật đó là điều kiện tiên quyết để phát triển kinh tế và nâng cao đời sống nhân dân. Việt Nam không cần một thứ “tự do” hỗn loạn, nơi ai thích xuyên tạc, bôi nhọ, thậm chí hạ uy tín bằng những giọng điệu cổ súy, kích động. Chúng ta xây dựng một nền dân chủ xã hội chủ nghĩa có kỷ cương, có nguyên tắc, nơi quyền lợi của dân tộc đặt lên trên hết. Mỗi người dân hãy là một người dùng mạng xã hội thông thái, biết phân biệt đâu là phản biện tích cực, đâu là luận điệu xuyên tạc, để không vô tình trở thành công cụ cho các thế lực thiếu thiện chí, phản động.
Tổ An ninh - Công an xã Hiệp Cường