Đấu tranh, phản bác quan điểm sai trái, thù địch
Đăng ngày: 10/02/2026 - Lượt xem: 42
Đấu tranh phản bác các quan điểm sai trái của các thế lực thù địch, phản động lưu vong xuyên tạc, cho rằng Việt Nam “đàn áp tôn giáo”

Trong những năm qua, cùng với sự phát triển của công nghệ thông tin, một số cá nhân, tổ chức nước ngoài đưa ra các luận điệu xuyên tạc liên tục rêu rao rằng Việt Nam “đàn áp tôn giáo”, “hạn chế tự do tín ngưỡng”. Các luận điệu này thường được trình bày dưới vỏ bọc “nhân quyền”, “tự do tôn giáo”, nhưng lại cố tình bóp méo sự thật đang diễn ra trong thực tế ở Việt Nam. Những luận điệu này không chỉ đi ngược thực tiễn sinh động của đời sống tôn giáo ở Việt Nam mà còn vi phạm nghiêm trọng nguyên tắc tôn trọng độc lập, chủ quyền quốc gia. Việc nhận diện rõ bản chất và kiên quyết đấu tranh phản bác các quan điểm sai trái, thù địch là yêu cầu cấp thiết trong tình hình hiện nay. Để khẳng định Việt Nam có “đàn áp tôn giáo”, “hạn chế tự do tín ngưỡng” hay không, chúng ta phải nhìn thẳng vào đời sống sinh hoạt tôn giáo đang diễn ra hằng ngày trên khắp đất nước Việt Nam.

Các thế lực thù địch cho rằng Luật Tín ngưỡng, tôn giáo năm 2016 và các văn bản liên quan là "công cụ để kiểm soát" chứ không phải để bảo hộ tôn giáo,  chúng cho rằng việc yêu cầu đăng ký hoạt động tôn giáo là một hình thức "xin - cho" và vi phạm quyền tự do tự nhiên của con người. Phủ nhận nỗ lực hoàn thiện hệ thống pháp luật của Việt Nam, tạo ra cái nhìn sai lệch rằng Nhà nước đang kìm kẹp đức tin bằng các thủ tục hành chính. Chúng thường xuyên rêu rao rằng Việt Nam chỉ công nhận các tổ chức tôn giáo "quốc doanh" (chịu sự quản lý của Nhà nước) và đàn áp các nhóm tôn giáo "độc lập", các giáo hội không đăng ký. Thực tế, Nhà nước Việt Nam xử lý các hoạt động lợi dụng tôn giáo để vi phạm pháp luật, gây mất an ninh trật tự hoặc hoạt động mê tín dị đoan (như các tà đạo, đạo lạ có tính chất trục lợi, phản khoa học). Các thế lực này đánh tráo khái niệm giữa việc "xử lý vi phạm pháp luật" với "đàn áp tôn giáo".

Chúng cáo buộc chính quyền can thiệp sâu vào việc bổ nhiệm, phong phẩm chức sắc hoặc các công việc nội bộ của giáo hội (như Giáo hội Phật giáo Việt Nam, Giáo hội Công giáo...). Các cá nhân, tổ chức phản động nước ngoài thường xuyên đưa ra các báo cáo dựa trên thông tin sai lệch từ các đối tượng chống đối trong nước, họ kiến nghị đưa Việt Nam vào "Danh sách các quốc gia cần quan tâm đặc biệt" (CPC) để tạo áp lực ngoại giao, kinh tế và tạo cớ để can thiệp vào tình hình nội trị của Việt Nam. Bản chất của các luận điệu này là sử dụng một vài vụ việc cá nhân vi phạm pháp luật bị xử lý để quy kết rằng cả hệ thống đang "đàn áp". Chỉ nghe theo lời kể của các đối tượng cực đoan, bất mãn mà lờ đi những thành tựu thực tế về sự phát triển mạnh mẽ của các tôn giáo tại Việt Nam, coi tôn giáo là một "mũi đột phá" trong chiến lược "Diễn biến hòa bình" để chống phá chế độ xã hội chủ nghĩa.

Trước hết cần khẳng định, tự do tín ngưỡng, tôn giáo ở Việt Nam không phải là khẩu hiệu chính trị mang tính hình thức. Quyền này được ghi nhận rõ ràng trong Hiến pháp và được cụ thể hóa bằng Luật Tín ngưỡng, tôn giáo cùng hệ thống văn bản pháp luật đồng bộ. Mọi người dân đều có quyền theo hoặc không theo một tôn giáo nào, được sinh hoạt tín ngưỡng bình thường, không bị phân biệt đối xử vì niềm tin tôn giáo. Đây là nền tảng pháp lý quan trọng, thể hiện quan điểm nhất quán của Đảng và Nhà nước Việt Nam về tôn trọng và bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo. Nhà nước Việt Nam luôn khẳng định tôn trọng quyền tự do tín ngưỡng. Thực tế là số lượng tín đồ, chức sắc và các cơ sở thờ tự tại Việt Nam không ngừng tăng lên; các lễ hội tôn giáo lớn (như Lễ Phật đản Liên hợp quốc Vesak, các đại lễ của Công giáo, Tin lành) được tổ chức công khai, rầm rộ với sự hỗ trợ của chính quyền, thu hút hàng triệu người tham gia. Các hoạt động tôn giáo của các tổ chức được pháp luật công nhận luôn diễn ra bình thường theo giáo luật. Việc Nhà nước quản lý là nhằm đảm bảo các hoạt động này tuân thủ hiến pháp và pháp luật chung của quốc gia, giống như mọi tổ chức xã hội khác.    

Nhìn vào thực tế, Việt Nam là quốc gia đa tôn giáo, đa tín ngưỡng với hàng chục triệu tín đồ thuộc nhiều tôn giáo khác nhau. Các hoạt động tôn giáo diễn ra công khai, ổn định và ngày càng phong phú. Hàng nghìn cơ sở thờ tự được xây dựng, trùng tu khang trang. Các lễ nghi, sinh hoạt tôn giáo lớn được tổ chức thường xuyên, thu hút đông đảo tín đồ và người dân tham gia. Hoạt động đào tạo chức sắc, xuất bản kinh sách, mở rộng quan hệ giao lưu tôn giáo trong và ngoài nước đều được tạo điều kiện theo quy định của pháp luật. Nếu có “đàn áp tôn giáo”, khó có thể tồn tại một đời sống tôn giáo sôi động và ổn định như vậy. Thực tế cũng cho thấy các tổ chức tôn giáo ở Việt Nam không bị cô lập hay đứng ngoài đời sống xã hội. Trái lại, nhiều chức sắc, tín đồ tích cực tham gia các phong trào thi đua yêu nước, hoạt động từ thiện, nhân đạo, chăm lo người nghèo, người yếu thế, góp phần giải quyết các vấn đề an sinh xã hội. Nhiều mô hình tôn giáo tham gia xây dựng nông thôn mới, bảo vệ môi trường, phòng chống thiên tai đã và đang phát huy hiệu quả. Điều này phản ánh rõ mối quan hệ hài hòa giữa tôn giáo và xã hội, giữa niềm tin tôn giáo với lợi ích chung của cộng đồng và dân tộc.

Đồng chí Tổng Bí thư Tô Lâm gặp mặt thân mật các chức sắc, chức việc, lãnh đạo các tổ chức tôn giáo

Hiến pháp 2013 (Điều 24) khẳng định quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo là quyền con người. Luật Tín ngưỡng, tôn giáo năm 2016 đã cụ thể hóa và đơn giản hóa các thủ tục hành chính, chuyển từ cơ chế "xin - cho" sang "thông báo/đăng ký". Nhà nước đã công nhận và cấp đăng ký hoạt động cho 43 tổ chức thuộc 16 tôn giáo khác nhau (Phật giáo, Công giáo, Tin lành, Cao đài, Hòa hảo, Hồi giáo, Baha’i...). Nếu có sự kìm kẹp, tại sao số lượng các tổ chức và tín đồ lại không ngừng tăng lên về cả quy mô và số lượng. Số lượng tín đồ các tôn giáo hiện nay ở Việt Nam là khoảng 27 triệu tín đồ (chiếm khoảng 27% dân số), hơn 55.000 chức sắc và 145.000 nhà tu hành. Có hơn 29.000 cơ sở thờ tự. Nhiều công trình tôn giáo lớn được xây dựng mới hoặc trùng tu hoành tráng (như Học viện Phật giáo Việt Nam, các nhà thờ lớn, thánh thất...). Nhà xuất bản Tôn giáo hoạt động hiệu quả; hàng triệu bản kinh sách được in ấn bằng nhiều ngôn ngữ (kể cả tiếng dân tộc thiểu số như Ê-đê, Gia-rai, Khmer...).

Ở Việt Nam không có cái gọi là "tôn giáo độc lập" đứng ngoài pháp luật. Ở bất kỳ quốc gia nào, các tổ chức xã hội đều phải hoạt động trong khuôn khổ hiến pháp và pháp luật. Những nhóm mà thế lực thù địch gọi là "tôn giáo độc lập" thực chất là các tổ chức chưa được cấp phép vì không đáp ứng đủ điều kiện pháp lý, hoặc là các tà đạo, đạo lạ có tính chất trục lợi, mê tín dị đoan, phản khoa học (như "Hội thánh Đức Chúa Trời Mẹ" phiên bản cực đoan, hay các nhóm lợi dụng danh nghĩa tôn giáo để chống phá nhà nước). việc xử lý các nhóm này là để bảo vệ quyền lợi hợp pháp của người dân và an ninh quốc gia. Việt Nam khẳng định không có tù nhân lương tâm hay tù nhân tôn giáo. Chỉ có những người vi phạm pháp luật bị xử lý. Những cá nhân bị xử lý thực chất là vi phạm các tội như: "Lợi dụng các quyền tự do dân chủ để xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân" (Điều 331 Bộ luật Hình sự) hoặc "Phá hoại chính sách đoàn kết" (Điều 116 Bộ luật Hình sự), họ bị bắt vì hành vi vi phạm pháp luật cụ thể, không phải vì họ cầu nguyện hay tin vào một vị thần nào đó.

Việt Nam đã tổ chức thành công 3 lần Đại lễ Phật đản Liên hợp quốc (Vesak) với sự tham gia của hàng ngàn đại biểu quốc tế. Các lễ hội như Giáng sinh, lễ Phục sinh, lễ hội Khmer... được tổ chức công khai, an toàn, thu hút đông đảo nhân dân. Quan hệ giữa Việt Nam và Tòa thánh Vatican đang phát triển tích cực, chuyển từ đại diện không thường trú sang Đại diện thường trú của Tòa thánh tại Việt Nam. Điều này chứng minh sự cởi mở và thiện chí của Nhà nước Việt Nam. Mọi cáo buộc về "đàn áp tôn giáo" tại Việt Nam đều là phiến diện, áp đặt và thiếu khách quan. Quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo tại Việt Nam được bảo đảm thực tế bằng pháp luật và được minh chứng qua sự phát triển sinh động của đời sống tâm linh người dân. Bất cứ hành vi lợi dụng tôn giáo để đi ngược lại lợi ích quốc gia, dân tộc đều phải bị xử lý theo đúng tinh thần "Thượng tôn pháp luật". Các tôn giáo đồng hành cùng dân tộc, gắn bó với sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, góp phần quan trọng vào việc củng cố ổn định chính trị - xã hội, phát huy các giá trị đạo đức, nhân văn và lan tỏa tinh thần “tốt đời, đẹp đạo”. Đây chính là cơ sở thực tiễn và luận cứ thuyết phục để bác bỏ mọi luận điệu xuyên tạc, đồng thời khẳng định rõ ràng rằng chính sách tôn giáo đúng đắn của Việt Nam không chỉ đáp ứng quyền và nhu cầu tinh thần của người dân, mà còn là động lực quan trọng củng cố sức mạnh đoàn kết dân tộc, nâng cao uy tín và vị thế của Việt Nam trên trường quốc tế./.

Tổ An ninh – Công an xã Bắc Đông Hưng

Tin liên quan